Tinh Mahoney - Vietnamese Guitarist

Trịnh Công Sơn

Minimize

My album, "A Tribute To Trinh Cong Son," comes from the heart of one musician interpreting another. 

Until recently, I would have never imagined recording a vocal album in Vietnamese. Sometimes, music and memory come into your life as if by accident, but the expression of them becomes inevitable. I'd like to tell the story of how I re-encountered the compositions of a beloved Viet composer Trinh Cong Son.

During my visit to Viet Nam on Tet 2003, I went out to sing Karaoke with some relatives. In a small, music-filled room with about a dozen people staring at a 19-inch TV screen, I was taken back by one of the songs I heard, "Diem Xua." I remembered hearing the melody 30 years ago, when I was a little boy. 

"I love that song'" I exclaimed. "Who wrote that song?" In the dimly lid room, someone yelled back, "Trinh Cong Son." 

On the ride home, sitting on the back of my cousin Minh's 100cc motorbike, I felt homesick for Viet Nam. How could this be possible? I thought, I am home. I felt as if I had taken a 30-year nap. The songs started coming back to me, in broken Vietnamese. I sang and hummed them to Minh, asking her "Who wrote them?" All of them were Trinh Cong Son's. 

I asked Minh to take me to a CD store the next day, so I could buy some of his music. She told me that was impossible .. all the music he wrote before 1975 had been banned by the government. 

"You can't ban music." I said, confused. I've never heard of such a thing!" 

Minh laughed. "There's a lot you don't know about the new Viet Nam." 

When I got back to the U.S., my initial intention was to do solo guitar arrangements of Trinh Cong Son's love songs, which had not been banned. His music was known mostly through the incredible voice of the female singer, Khanh Ly. After several months of research on the Internets, I found songs , about the war, about Viet Nam -- that Trinh Cong Son himself recorded, wilh just vocals and guitar. I was in heaven. I don't consider myself a singer. Six months before I started to record this CD, I couldn't canry on a conversation in Vietnamese. I had to do what I thought was the right thing to do: The words to Trinh Cong Son's songs are so beautiful and poignant. To do a tribute to his songs and omit these words would be like describing clouds to a blind person. 

Trinh Cong Son was born in February 1939. His popularity grew when his anthems to peace swept across the country, and were listened to by both North and South Vielnamese during what he considered the Civil War. Both governments banned the sale or broadcast of his music when soldiers from both sides refused to fight after lislening to it. 

Trinh Cong Son's dream of a peaceful Viet Nam was realized in 1975. His family and friends fled the country days before the war ended, but he chose not to. "If I leave my homeland, I'm nothing," he had said. He was sent to a re-education camp near the border of Laos. He was released four years later, under the condition Ihal he could no longer write protest songs. "I have not written anything beautiful since '75," he said. 

Many Vietnamese living abroad criticized Trinh Cong Son for being a Communist, because he did not speak out about the current regime. Viet refugees protested Khanh Ly's U.S. perforances of Trinh Cong Son's songs. The current government in Viet Nam ... opposed to his characterization of the "Civil War," instead of "The American War" against U.S. imperialism - continues to ban his protest songs. Some Viet people have not heard them for more than 30 years. 

Trinh Cong Son died April 2001. 

This tribute CD is not just a testament to the Viet people and their struggle, but to everyone who walks this earth. This album is not about war. It is about humanity. 

The translalions have been made available so that more people can understand the words of this beloved musician. Trinh Cong Son's words can be so poetic, as is the difficulty of the translating from one language to another. Please understand the point of view, both in the interpretalion of the music and the language, is simply one artist seeking to know the heart and mind of a fellow artist -- and to share this personal journey with others. 

Listen with your heart, in the name of humanity. 

 

Vietnamese translation for the above article published in NHA` Magazine

Dĩa nhạc này khơi nguồn từ tâm hồn của một nhạc sĩ qua sự cảm nhận dòng nhạc họ Trịnh 

Cho đến gần đây, tôi không bao giờ tưởng tượng đến việc thu âm một dĩa nhạc có lời hát tiếng Việt. Đôi khi, âm nhạc và kỷ niệm đến trong đời như một tình cờ, nhưng trong những tình cờ đó đã trở thành những chuyện không ngờ được. Tôi muốn kể lại câu chuyện làm cách nào tôi tìm gặp lại được dòng nhạc của người nhạc sĩ Việt Nam tài hoa Trịnh Công Sơn. 

Trong thời gian thăm viếng Việt Nam vào dịp Tết nguyên đán 2003, tôi cùng một số thân nhân đi hát Karaoke. Trong một căn phòng nhỏ, đầy tiếng nhạc với khỏang 1 chục người trước màn ảnh TV 19-inch. Tôi đã bị lôi cuốn bởi một bài hát mà tôi được nghe “Diễm Xưa”. Tôi nhớ hình như đã nghe bài hát này cách đây hơn 30 năm, khi tôi còn bé. 

Tôi lên tiếng “Tôi thích bản nhạc này”. “Ai là tác gỉa vậy”. Từ trong căn phòng mờ ảo ánh đèn có người nói vọng lại, “Trịnh Công Sơn”. 

Trên đường về lại nhà, ngồi phía sau lưng trên chiếc xe 100 phân khối của Minh, em họ tôi, tôi cảm thấy nhớ nhà. Làm sao có thể xảy ra như vậy, tôi nghĩ. Tôi đang ở quê hương. Tôi có cảm giác như mình đã ngủ quên 30 năm. Những bản nhạc bắt đầu trở về với tôi, bằng tiếng Việt không nguyên vẹn: “Đại bác đêm đêm dội về thành phố...” Tôi ngân nga phần còn lại. “Mm, mm, mm, mm...Em biết bản nhạc đó không Minh.?” 

“Bài đó viết bởi Trịnh Công Sơn”, cô trả lời 

“Còn bài...Khi đất nước tôi thanh bình tôi sẽ đi thăm?” 

“Bài đó cũng được viết bởi Trịnh Công Sơn.” 

Tôi nói Minh mai đưa tôi đến tiệm bán CD, để tôi mua vài dĩa nhạc của TCS. 

“Anh không thể mua nhạc TCS trước năm 75. Nhà nước cấm phát hành. Họ không muốn nghe ai hát đâu.” Minh giải thích cho tôi qua tiếng ồn ào của chiếc xe gắn máy. 

“Nhạc không thể cấm được” Tôi nói trong lầm lẫn “Chưa bao giờ tôi nghe những chuyện như vậy!” Minh cười, vang theo tiếng máy xe của cô “Có rất nhiều điều anh không biết về Việt Nam ngày hôm nay.” 

Khi trở lại Hoa Kỳ, lúc đầu tôi có ý định thực hiện 1 diã nhạc độc tấu những bài nhạc tình của Trịnh Công Sơn, những bài không bị cấm đóan. Âm nhạc của ông thường được nghe qua tiếng hát tuyệt vời của nữ ca sĩ Khánh Ly. Sau nhiều tháng tìm tòi, tôi tìm được những bài hát về chiến tranh và về Việt Nam mà nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã thu thanh bằng tiếng đàn và tiếng hát của ông. Tôi như tìm thấy thiên đường. 

Tôi không bao giờ xem mình là một ca sĩ. Sáu tháng trước khi tôi bắt đầu thu âm dĩa CD này. Tôi không thể nói chuyện bằng tiếng Việt Nam. Tôi phải làm việc mà tôi nghĩ cần phải làm cho đúng. Lời nhạc của Trịnh Công Sơn quá đẹp và truyền cảm. Tưởng nhớ âm nhạc của ông mà không hát lời sẽ giống như giải thích cái đẹp của đám mây cho người mù.

Trịnh Công Sơn sinh tháng giêng năm 1939. Nhiều người biết dần đến ông từ những bài ca tụng xưng hòa bình vang lên khắp nơi trong nước, được yêu chuộng cả từ hai miền Nam, Bắc trong suốt thời gian mà ông cho là giai đọan nội chiến. Cả hai chính phủ Nam Bắc đều cấm đóan việc phát hành nhạc của ông khi các binh lính từ hai phía từ chối đánh nhau sau khi nghe nhạc của ông. 

Giấc mơ hòa bình Việt Nam của Trịnh Công Sơn được thành hình năm 1975. Gia đình và bè bạn ông rời bỏ quê hương sau chiến tranh, nhưng ông chọn lựa ở lại. “Nếu tôi rời bỏ quê hương, tôi chẳng là gì cả” ông nói. Ông bị đưa đi học tập gần biên giới Lào Việt. 4 năm sau ông được thả với điều kiện là ông không được phép sáng tác nhạc chống chính quyền. “Tôi chẳng sáng tác đuợc bài nhạc nào ra hồn từ năm 1975”, ông nói. 

Đa số những người Việt tại hải ngọai vẫn xem Trịnh Công Sơn là Cộng Sản và kẻ phản bội bởi vì ông không dám nói gì về chế độ sau này. Người tỵ nạn Việt Nam phản đối Khánh Ly khi cô hát nhạc Trịnh Công Sơn. Chính quyền Việt Nam bây giờ vẫn không chấp nhận việc ông cho rằng chiến tranh Việt Nam là “nội chiến” thay vì chiến tranh chống đế quốc Mỹ, và tiếp tục cấm đóan những bài nhạc phản chiến của ông. 

Trịnh Công Sơn qua đời tháng 4 năm 2001. 

Dĩa CD này không phải chỉ là tâm trạng của người Việt Nam và sự chiu đựng của họ, nhưng cho tất cả mọi người trên thế gian. Dĩa nhạc này không phải nói về chiến tranh. Nó nói về nhân lọai. 

Những bản dịch được thực hiện để nhiều người có thể hiểu được ngôn ngữ của người nhạc sĩ nổi tiếng này. Ngôn ngữ của Trịnh Công Sơn có đầy chất thơ, nhưng điều khó khăn là chuyển dịch từ ngôn ngữ này sang ngôn ngữ khác. Xin thông cảm điều này, trong cả việc trình bày âm nhạc cho đến ngôn ngữ. Đây đơn thuần chỉ là một nhạc sĩ tìm kiếm để hiểu biết thêm về tâm trạng của một nhạc sĩ như mình - và để chia sẻ cuộc hành trình cá nhân này cùng mọi người. 

Hãy lắng nghe bằng trái tim, trong tinh thần nhân lọai.